Loading...
Ta du ngoạn nửa năm trở về kinh thành đến ngày thứ năm, Tống Lâm đòi hủy hôn.
Trước đó, rơi xuống vực thẳm bặt vô âm tín, ai nấy đều ngỡ lành ít dữ nhiều. Chẳng ngờ đột ngột trở về bình an vô sự, còn dẫn theo một nữ tử chốn thôn dã.
"Vãn Nương ơn cứu mạng với . Khi chính nàng nhảy xuống sông cứu , bằng sớm thành chết từ lâu."
Hắn quan sát nét mặt , tiếp: "Chuyện hôn nhân đại sự vốn xuất phát từ hai bên tình nguyện. Giữa và nàng từ đến nay chỉ lời hứa miệng của hai ông, chẳng hề văn thư bằng chứng, nên chuyện hôn sự quyết định hủy bỏ."
"Thế nên ngươi vì nàng mà bội ước?" Ta thản nhiên liếc .
Mẫu của Tống Lâm đặt chén xuống: "Chuyện cũ rượu chè, thể coi là thật? Con niệm tình hai nhà nên đặc biệt đến đây thông báo một tiếng, tránh lỡ dở ngươi."
Bà đắc ý : "Con đỗ Cử nhân, mai ắt quan lớn, tự nhiên cưới tiểu thư khuê các chốn môn đăng hộ đối."
Ta rốt cuộc cũng .
Hóa là chê bai xuất thương hộ, sặc mùi đồng tiền.
Nữ tử tên Vãn Nương chẳng qua chỉ là cái cớ thuận tiện để đường hoàng đòi hủy hôn.
Ta hừ lạnh một tiếng.
"Tống Lâm gặp nạn, bà lóc đến quỳ xin cha cứu mạng, bảo là phu quân tương lai của , hỏi giúp ."
"Cha đích đội mưa núi, khổ công tìm kiếm hai ngày chợp mắt. Mẫu vì thế mà nhiễm phong hàn, sốt cao hạ."
"Phụ đến vợ đang bệnh cũng chẳng kịp chăm sóc, bỏ lượng bạc lớn thuê tìm kiếm thêm nửa tháng."
Ta càng , sắc mặt hai con bọn họ càng lúc càng khó coi.
"Lại đến chuyện bá phụ qua đời, là ai chu cấp tiền bạc, gửi gạo trắng mì mịn đến cho nhà các ?"
"Nhà họ Phương chúng bận rộn một hồi, hóa nuôi hai kẻ vong ân bội nghĩa!"
Tống Lâm nhíu mày, lên tiếng trách móc: "Phương Ứng Tuyết, nàng như e là quá đáng ."
Ta vung tay tát cho một cú trời giáng.
Hắn ôm lấy mặt, bàng hoàng .